top of page

Bài học 7/27 • ⏱ 10-15 phút • ✅ Miễn phí • 📖 Dựa trên Kinh Thánh

Lesson 6:
 
Written in Stone!

Ngày bị lãng quên trong lịch sử — Khám phá lại ý nghĩa của nó

Ngày nay, hầu hết mọi người không nhận ra rằng một ngày thờ phượng cổ xưa đã lặng lẽ bị lãng quên, nhưng nó lại nằm ở trung tâm của chân lý Kinh Thánh. Hãy cùng khám phá cách thức và lý do tại sao một ngày thánh được ban cho từ thuở Sáng Tạo và được lưu giữ xuyên suốt Kinh Thánh. Bạn cũng sẽ hiểu tại sao việc hiểu về ngày thánh đã mất này lại quan trọng đối với các tín đồ ngày nay — ảnh hưởng đến sự thờ phượng, sự vâng lời và quan điểm tâm linh.

Trong nghiên cứu này, bạn sẽ khám phá:

• Ngày “bị lãng quên” này được tìm thấy ở đâu trong Kinh Thánh và nguồn gốc của nó từ thời Sáng Tạo
• Tại sao Chúa Giê-su và các sứ đồ tiếp tục giữ ngày này theo Kinh Thánh
• Ngày Sa-bát đã bị hiểu sai và thay đổi như thế nào trong truyền thống, và Kinh Thánh thực sự nói gì
• Ngày này có ý nghĩa gì đối với các tín đồ trong việc thờ phượng, vâng phục và đổi mới tâm linh ngày nay

Screenshot 2025-08-15 041512.png

1. Chúa Giê-su thường thờ phượng vào ngày nào?

“Ngài đến Na-xa-rét, nơi Ngài đã được nuôi dạy; và như thường lệ, vào ngày Sa-bát, Ngài vào hội đường, đứng lên đọc Kinh Thánh.” (Lu-ca 4:16).

Trả lời: Chúa Giê-su thường thờ phượng vào ngày Sa-bát.

2. Nhưng ngày nào trong lịch sử đã bị mất?

 

Ngày thứ bảy là ngày Sa-bát của Chúa, Đức Chúa Trời ngươi (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:10).

Khi ngày Sa-bát qua đi vào sáng sớm ngày đầu tiên trong tuần, họ đến mộ khi mặt trời đã mọc (Mác 16:1, 2).

Câu trả lời: Cần một chút suy luận để trả lời câu hỏi này. Nhiều người tin rằng ngày Sa-bát là ngày đầu tiên trong tuần, tức là Chủ nhật, nhưng Kinh Thánh thực sự nói rằng ngày Sa-bát là ngày ngay trước ngày đầu tiên trong tuần. Theo Kinh Thánh, ngày Sa-bát là ngày thứ bảy trong tuần—tức là thứ Bảy.

3.jpg
4.jpg

3. Ngày Sa-bát bắt nguồn từ đâu?

 

Ban đầu, Đức Chúa Trời tạo dựng trời và đất. Đến ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời hoàn thành công việc Ngài đã làm, và Ngài nghỉ ngơi trong ngày thứ bảy sau khi hoàn thành mọi công việc Ngài đã làm. Rồi Đức Chúa Trời chúc phước cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày đó (Sáng thế ký 1:1; 2:2, 3).

Câu trả lời: Đức Chúa Trời đã lập ngày Sa-bát vào thời điểm Sáng tạo, khi Ngài tạo dựng thế giới. Ngài nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát, chúc phước và thánh hóa ngày đó – nghĩa là, Ngài dành riêng ngày đó cho một mục đích thánh thiện.

4. Đức Chúa Trời phán gì về ngày Sa-bát trong Mười Điều Răn?

Hãy nhớ ngày Sa-bát, để giữ cho thánh. Sáu ngày ngươi phải lao động và làm mọi công việc của mình, nhưng ngày thứ bảy là ngày Sa-bát của Chúa, Đức Chúa Trời ngươi. Trong ngày đó, ngươi chớ làm việc gì cả; ngươi, con trai ngươi, con gái ngươi, tôi tớ nam ngươi, tôi tớ nữ ngươi, gia súc ngươi, và cả người ngoại kiều ở trong cổng thành ngươi cũng chớ làm việc ấy. Vì trong sáu ngày, Chúa đã dựng nên trời và đất, biển và mọi vật trong đó, rồi nghỉ ngày thứ bảy. Bởi vậy, Chúa đã chúc phúc cho ngày Sa-bát và thánh hóa ngày đó (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8-11).

Rồi Chúa trao cho tôi hai bảng đá có chữ viết bằng ngón tay của Đức Chúa Trời (Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:10).

Đáp án: Trong điều răn thứ tư của Mười Điều Răn, Đức Chúa Trời phán rằng chúng ta phải giữ ngày Sa-bát thứ bảy như là ngày thánh của Ngài. Dường như Chúa biết rằng con người dễ quên ngày Sa-bát của Ngài, vì vậy Ngài bắt đầu điều răn này bằng từ "hãy nhớ".

22.png
6.jpg

5. Nhưng chẳng phải Mười Điều Răn đã bị thay đổi sao?

Xuất Ê-díp-tô Ký 20:1 chép rằng: Đức Chúa Trời phán tất cả những lời ấy [Mười Điều Răn tiếp theo trong các câu 2-17]. Đức Chúa Trời phán: Giao ước của Ta, Ta sẽ không bị phá vỡ, cũng không thay đổi lời đã ra từ môi Ta (Thi Thiên 89:34). Chúa Giê-su phán: Trời đất qua đi còn dễ hơn là một chữ trong luật pháp bị sai mất (Lu-ca 16:17).

Câu trả lời: Không, quả thật là không thể nào luật lệ đạo đức của Đức Chúa Trời lại thay đổi được. Mười Điều Răn vẫn còn hiệu lực cho đến ngày nay. Cũng như chín điều răn kia không thay đổi, điều răn thứ tư cũng vậy.

07-Thhdhdhdhe-Lost-Day-of-History-Urdu.jpg

6. Các sứ đồ có giữ ngày Sa-bát vào ngày thứ bảy không?

 

Rồi Phao-lô, theo thói quen, đến nhà họ và trong ba ngày Sa-bát, ông đã lý luận với họ từ Kinh Thánh (Công vụ 17:2).

Phao-lô và nhóm của ông vào hội đường vào ngày Sa-bát và ngồi xuống (Công vụ 13:13, 14).

Vào ngày Sa-bát, chúng tôi đi ra khỏi thành đến bờ sông, nơi người ta thường cầu nguyện; và chúng tôi ngồi xuống và nói chuyện với những người phụ nữ tụ họp ở đó (Công vụ 16:13).

[Phao-lô] lý luận trong hội đường mỗi ngày Sa-bát, và thuyết phục cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp (Công vụ 18:4).

Trả lời: Có. Sách Công vụ các Tông đồ nói rõ rằng Phao-lô và hội thánh đầu tiên giữ ngày Sa-bát.

7. Người ngoại bang có thờ phượng vào ngày Sa-bát thứ bảy không?

Đức Chúa Trời phán: "Phước cho người nào giữ mình khỏi sự ô uế ngày Sa-bát. Cũng phước cho con cái của người ngoại bang nào gia nhập cùng Chúa; mọi người nào giữ mình khỏi sự ô uế ngày Sa-bát và giữ vững giao ước của Ta; Ta sẽ đem họ đến núi thánh của Ta và làm cho họ vui mừng trong nhà cầu nguyện của Ta; vì nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc" (Ê-sai 56:2, 6, 7, nhấn mạnh).

Các sứ đồ đã dạy điều này: "Khi người Do Thái ra khỏi hội đường, người ngoại bang nài xin được rao giảng những lời ấy cho họ vào ngày Sa-bát kế tiếp. Vào ngày Sa-bát kế tiếp, hầu như cả thành đều kéo đến nghe lời Đức Chúa Trời" (Công vụ 13:42, 44, nhấn mạnh).

Ông giảng giải trong hội đường mỗi ngày Sa-bát và thuyết phục cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp (Công vụ 18:4, nhấn mạnh).


Câu trả lời: Các sứ đồ trong hội thánh sơ khai không chỉ tuân theo mệnh lệnh về ngày Sa-bát của Đức Chúa Trời, mà họ còn dạy những người ngoại bang đã cải đạo thờ phượng vào ngày Sa-bát.

ost-Day-of-History-Urdu.jpg

8. Nhưng chẳng phải ngày Sa-bát đã được đổi thành Chủ nhật sao?

 

Câu trả lời: Không. Kinh Thánh không hề đề cập đến việc Chúa Giê-su, Cha Ngài, hay các sứ đồ, vào bất kỳ thời điểm nào, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, đã thay đổi ngày Sa-bát thứ bảy thánh thành bất kỳ ngày nào khác. Thật vậy, Kinh Thánh dạy điều ngược lại. Hãy xem xét bằng chứng cho chính bạn:

A. Đức Chúa Trời đã ban phước cho ngày Sa-bát.

“Đức Giê-hô-va đã ban phước cho ngày Sa-bát và thánh hóa nó” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11).

“Đức Chúa Trời đã ban phước cho ngày thứ bảy và thánh hóa nó” (Sáng thế ký 2:3).

 

B. Chúa Giê-su mong đợi dân Ngài vẫn giữ ngày Sa-bát vào năm 70 sau Công nguyên khi Giê-ru-sa-lem bị phá hủy.

Biết rõ rằng Giê-ru-sa-lem sẽ bị La Mã phá hủy vào năm 70 sau Công nguyên, Chúa Giê-su đã cảnh báo các môn đồ của Ngài về thời điểm đó, rằng: “Nhưng hãy cầu nguyện rằng các ngươi chớ chạy trốn vào mùa đông, chớ chạy trốn vào ngày Sa-bát” (Ma-thi-ơ 24:20, nhấn mạnh). Chúa Giê-su đã nói rõ rằng dân Ngài sẽ vẫn giữ ngày Sa-bát ngay cả 40 năm sau khi Ngài phục sinh.

 

C. Những người phụ nữ đến xức dầu cho thi hài Chúa Giê-su đã giữ ngày Sa-bát. (Mác 15:37, 42), ngày này nay được gọi là Thứ Sáu Tuần Thánh.
Chúa Giê-su chết vào “ngày trước ngày Sa-bát” (Mác 15:37, 42), ngày này thường được gọi là “Thứ Sáu Tuần Thánh”. Những người phụ nữ đã chuẩn bị gia vị và dầu thơm để xức cho thi hài Ngài, rồi “nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát theo điều răn” (Lu-ca 23:56). Chỉ đến “khi ngày Sa-bát đã qua” (Mác 16:1) thì những người phụ nữ mới đến “vào ngày đầu tiên trong tuần” (Mác 16:2) để tiếp tục công việc buồn bã của họ. Sau đó, họ thấy Chúa Giê-su “sáng sớm ngày đầu tiên trong tuần” (câu 9), thường được gọi là “Chủ nhật Phục Sinh”. Xin lưu ý rằng ngày Sa-bát “theo điều răn” là ngày trước Chúa nhật Phục Sinh, mà ngày nay chúng ta gọi là thứ Bảy.

 

Lu-ca, tác giả sách Công Vụ Các Tông Đồ, không đề cập đến bất kỳ sự thay đổi nào về ngày thờ phượng.

Không có ghi chép nào trong Kinh Thánh về sự thay đổi đó. Trong sách Công Vụ Các Tông Đồ, Lu-ca nói rằng ông đã viết Phúc Âm của mình (sách Lu-ca) về “tất cả” những lời dạy của Chúa Giê-su (Công Vụ 1:1-3). Nhưng ông chưa bao giờ viết về sự thay đổi của ngày Sa-bát.

Mọi người trong vương quốc vĩnh cửu của Đức Chúa Trời sẽ giữ ngày Sa-bát thánh.

9. Một số người nói rằng ngày Sa-bát sẽ được giữ trong trái đất mới của Đức Chúa Trời. Điều này có đúng không?

“Vì như trời mới và đất mới mà Ta sẽ làm sẽ còn mãi trước mặt Ta, thì dòng dõi các ngươi và danh các ngươi cũng sẽ còn mãi. Và sẽ xảy ra rằng, từ trăng non này đến trăng non khác, từ ngày Sa-bát này đến ngày Sa-bát khác, mọi loài sẽ đến thờ phượng trước mặt Ta,” Chúa phán (Ê-sai 66:22, 23).

Câu trả lời: Đúng vậy. Kinh Thánh nói rằng những người được cứu rỗi ở mọi thời đại sẽ giữ ngày Sa-bát trong trái đất mới.

9.jpg
07-The-Lost-Daby-of-History-Urdu.jpg

10. Nhưng chẳng phải Chủ nhật là Ngày của Chúa sao?

                                                         

Hãy gọi ngày Sa-bát là niềm vui, ngày thánh của Chúa (Ê-sai 58:13).

Con Người là Chúa cả ngày Sa-bát (Ma-thi-ơ 12:8).

Trả lời: Kinh Thánh nói về Ngày của Chúa trong Khải Huyền 1:10, vì vậy Chúa có một ngày đặc biệt. Nhưng không có câu Kinh Thánh nào gọi Chủ nhật là Ngày của Chúa. Thay vào đó, Kinh Thánh xác định rõ ràng ngày Sa-bát thứ bảy là Ngày của Chúa. Ngày duy nhất Chúa đã ban phước và tuyên bố là của Ngài là ngày Sa-bát thứ bảy.

11. Chúng ta có nên giữ ngày Chủ nhật thánh để tôn vinh sự phục sinh của Chúa Kitô không?

 

Anh em há chẳng biết rằng, hễ ai trong chúng ta đã chịu phép báp-têm trong Đức Chúa Giê-su thì cũng đã chịu phép báp-têm trong sự chết của Ngài sao? Vậy, chúng ta đã được chôn cùng Ngài qua phép báp-têm vào sự chết, để như Đấng Christ đã sống lại từ cõi chết bởi vinh quang của Đức Chúa Cha, thì chúng ta cũng phải sống lại trong đời sống mới. Vì nếu chúng ta đã được hiệp nhất trong sự giống như sự chết của Ngài, thì chắc chắn chúng ta cũng sẽ được hiệp nhất trong sự giống như sự sống lại của Ngài, vì biết rằng người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Ngài, hầu cho thân thể tội lỗi bị hủy diệt, hầu cho chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa (Rô-ma 6:3-6).

Câu trả lời: Không! Kinh Thánh không hề gợi ý việc giữ ngày Chủ nhật thánh để tôn vinh sự phục sinh hay vì bất kỳ lý do nào khác. Chúng ta tôn vinh Chúa Kitô bằng cách tuân giữ các điều răn trực tiếp của Ngài (Giăng 14:15), chứ không phải bằng cách thay thế luật pháp vĩnh cửu của Ngài bằng những truyền thống do con người đặt ra.

10.jpg
33.png

12. Vậy, nếu việc giữ ngày Chủ nhật không có trong Kinh Thánh, thì đó là ý tưởng của ai?

 

Hắn sẽ có ý định thay đổi thời gian và luật pháp (Đa-ni-ên 7:25). Các ngươi đã làm cho điều răn của Đức Chúa Trời trở nên vô hiệu bởi truyền thống của các ngươi. Và chúng thờ phượng Ta cách vô ích, dạy dỗ những điều răn của loài người như là giáo lý (Ma-thi-ơ 15:6, 9). Các thầy tế lễ của chúng đã vi phạm luật của Ta và làm ô uế những điều thánh của Ta. Các tiên tri của chúng đã trát chúng bằng vữa không pha trộn mà nói rằng: ‘Chúa Đức Chúa Trời phán như vậy,’ trong khi Chúa chưa hề phán (Ê-xê-chi-ên 22:26, ​​28).

Đáp án: Khoảng 300 năm sau khi Chúa Giê-su phục sinh, một phần vì lòng thù hận đối với người Do Thái, những người lầm lạc đã đề nghị thay đổi ngày thờ phượng thánh của Đức Chúa Trời từ thứ Bảy sang Chủ nhật. Đức Chúa Trời đã tiên tri điều đó sẽ xảy ra, và nó đã xảy ra. Sai lầm này đã được truyền lại cho thế hệ chúng ta mà không hề hay biết như một sự thật. Tuy nhiên, việc giữ ngày Chủ nhật là một truyền thống của loài người và vi phạm luật của Đức Chúa Trời, là điều răn giữ ngày Sa-bát. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể làm cho một ngày trở nên thánh. Đức Chúa Trời đã ban phước cho ngày Sa-bát, và khi Đức Chúa Trời đã ban phước, không ai có thể đảo ngược được điều đó (Dân số 23:20).

13. Nhưng chẳng phải việc can thiệp vào luật pháp của Đức Chúa Trời là nguy hiểm sao?

 

Ngươi chớ thêm vào lời ta truyền cho ngươi, cũng chớ bớt đi, hầu cho ngươi giữ các điều răn của Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi, mà ta truyền cho ngươi (Phục truyền luật lệ ký 4:2). Mọi lời của Đức Chúa Trời đều tinh sạch. Chớ thêm vào lời Ngài, kẻo Ngài quở trách ngươi, và ngươi bị coi là kẻ nói dối (Châm ngôn 30:5, 6).

Câu trả lời: Đức Chúa Trời đã cấm con người thay đổi luật pháp của Ngài, dù bằng cách xóa bỏ hay thêm vào. Can thiệp vào luật pháp của Đức Chúa Trời là một trong những điều nguy hiểm nhất mà một người có thể làm, bởi vì luật pháp của Đức Chúa Trời là hoàn hảo và được thiết kế để bảo vệ chúng ta khỏi điều ác.

13.jpg
14.jpg

14. Tại sao Đức Chúa Trời lại lập ngày Sa-bát?

 

A. Dấu hiệu của sự Sáng tạo. Hãy nhớ ngày Sa-bát, để giữ cho ngày đó thánh. Vì trong sáu ngày, Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời và đất, biển và mọi vật trong đó, rồi nghỉ ngày thứ bảy. Bởi vậy, Đức Giê-hô-va đã chúc phúc cho ngày Sa-bát và thánh hóa ngày đó (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8, 11).

B. Dấu hiệu của sự cứu chuộc và thánh hóa.

“Ta cũng ban cho chúng các ngày Sa-bát của Ta, để làm dấu hiệu giữa chúng và Ta, hầu cho chúng biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng thánh hóa chúng” (Ê-xê-chi-ên 20:12).

Đáp án: Đức Chúa Trời ban ngày Sa-bát như một dấu hiệu kép: (1) Đó là dấu hiệu cho thấy Ngài đã tạo dựng thế giới trong sáu ngày theo nghĩa đen, và (2) đó cũng là dấu hiệu về quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời để cứu chuộc và thánh hóa con người. Đối với người Cơ Đốc, việc yêu mến ngày Sa-bát thứ bảy như một dấu hiệu quý giá của Đức Chúa Trời về sự Sáng tạo và cứu chuộc là một phản ứng tự nhiên (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:13, 16, 17; Ê-xê-chi-ên 20:20). Thật là bất kính khi chà đạp lên ngày Sa-bát của Đức Chúa Trời. Trong Ê-sai 58:13, 14, Đức Chúa Trời phán rằng tất cả những ai muốn được phước lành phải rời khỏi ngày thánh của Ngài.

15. Việc giữ ngày Sa-bát thánh quan trọng như thế nào?

 

Tội lỗi là sự vô luật pháp [vi phạm luật] (1 Giăng 3:4).

Tiền công của tội lỗi là sự chết (Rô-ma 6:23).

Ai giữ trọn luật pháp, mà vấp phạm một điều, thì cũng phạm tất cả (Gia-cơ 2:10).

Chúa Giê-su cũng đã chịu khổ vì chúng ta, để lại cho chúng ta một gương mẫu, hầu cho chúng ta noi theo bước Ngài (1 Phi-e-rơ 2:21).

Ngài trở thành tác giả của sự cứu rỗi đời đời cho tất cả những ai vâng phục Ngài (Hê-bơ-rơ 5:9).

Câu trả lời: Đó là vấn đề sống còn. Ngày Sa-bát được bảo vệ và duy trì bởi điều răn thứ tư trong luật pháp của Đức Chúa Trời. Cố ý vi phạm bất kỳ điều răn nào trong Mười Điều Răn đều là tội lỗi. Các tín đồ Cơ đốc sẽ vui lòng noi theo gương giữ ngày Sa-bát của Chúa Giê-su.

44.png
dhdhfhdfhfd.jpg

16. Chúa cảm thấy thế nào về việc các nhà lãnh đạo tôn giáo coi thường ngày Sa-bát?

“Các thầy tế lễ của chúng đã vi phạm luật của Ta và làm ô uế những điều thánh của Ta; chúng không phân biệt giữa điều thánh và điều ô uế… và chúng đã nhắm mắt làm ngơ trước ngày Sa-bát của Ta, khiến Ta bị xúc phạm giữa chúng… Vì vậy, Ta đã trút cơn thịnh nộ của Ta xuống trên chúng” (Ê-xê-chi-ên 22:26, ​​31).

Trả lời: Trong khi có một số nhà lãnh đạo tôn giáo coi ngày Chủ nhật là thiêng liêng vì họ không biết rõ hơn, thì những người cố tình làm như vậy đã làm ô uế điều mà Chúa gọi là thánh. Bằng cách nhắm mắt làm ngơ trước ngày Sa-bát thật của Chúa, nhiều nhà lãnh đạo tôn giáo đã khiến người khác làm ô uế ngày đó. Hàng triệu người đã bị lầm lạc về vấn đề này. Chúa Giê-su quở trách những người Pha-ri-si vì giả vờ yêu mến Chúa trong khi làm cho một trong Mười Điều Răn trở nên vô hiệu bởi truyền thống của họ (Mác 7:7–13).

17. Việc giữ ngày Sa-bát có thực sự ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân của mọi người không?

                                               

Nếu các con yêu mến Ta, hãy giữ các điều răn của Ta (Giăng 14:15).

Ai biết làm điều thiện mà không làm, thì đó là tội (Gia-cơ 4:17).

Phước cho những người giữ các điều răn của Ngài, để họ được quyền đến cây sự sống và được vào thành qua các cửa (Khải Huyền 22:14).

Ngài [Đức Chúa Giê-su] phán với họ: “Ngày Sa-bát được lập ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sa-bát” (Mác 2:27).

Câu trả lời: Đúng vậy! Ngày Sa-bát là một món quà từ Đức Chúa Trời, Ngài đã lập ra nó cho bạn như một sự nghỉ ngơi khỏi thế gian! Thật tự nhiên khi những người yêu mến Ngài muốn giữ điều răn về ngày Sa-bát của Ngài. Thật vậy, tình yêu mà không giữ điều răn thì không phải là tình yêu chút nào (1 Giăng 2:4). Đó là một quyết định mà tất cả chúng ta phải đưa ra, và chúng ta không thể tránh khỏi nó. Tin mừng là việc chọn giữ ngày Sa-bát sẽ ban phước cho bạn cách sâu sắc!

Vào ngày Sa-bát, bạn có thể thoải mái ngừng các hoạt động thường nhật như làm việc và mua sắm mà không cần cảm thấy tội lỗi, và thay vào đó dành thời gian cho Đấng Tạo Hóa của vũ trụ. Thờ phượng Chúa cùng các tín hữu khác, dành thời gian cho gia đình, đi dạo trong thiên nhiên, đọc những tài liệu nâng cao tinh thần, và thậm chí thăm hỏi và khích lệ người bệnh đều là những cách tốt để giữ ngày Sa-bát thánh. Sau sáu ngày làm việc căng thẳng, Chúa đã ban cho bạn món quà là ngày Sa-bát để nghỉ ngơi khỏi những lao nhọc và nuôi dưỡng tâm hồn. Bạn có thể tin tưởng rằng Ngài biết điều gì tốt nhất cho bạn!

17.jpg
18.jpg

18. Bạn có muốn tôn kính Đức Chúa Trời bằng cách giữ ngày Sa-bát thứ bảy của Ngài là ngày thánh không?

 

Trả lời:

Đừng dừng lại! Chứng chỉ của bạn đang trong tầm tay.

Hãy tiến thêm một bước nữa bằng cách hoàn thành bài kiểm tra.

Câu hỏi suy ngẫm

1. Nhưng ngày Sa-bát chẳng phải chỉ dành cho người Do Thái sao?

Không. Chúa Giê-su phán: “Ngày Sa-bát được lập ra cho loài người” (Mác 2:27). Nó không chỉ dành cho người Do Thái mà còn cho toàn thể nhân loại – tất cả nam nữ ở khắp mọi nơi. Dân tộc Do Thái thậm chí còn chưa tồn tại cho đến 2.500 năm sau khi ngày Sa-bát được lập ra.

2. Chẳng phải Công Vụ Các Tông Đồ 20:7-12 là bằng chứng cho thấy các môn đồ đã giữ ngày Chủ Nhật là ngày thánh sao?

Theo Kinh Thánh, mỗi ngày bắt đầu lúc hoàng hôn và kết thúc lúc hoàng hôn ngày hôm sau (Sáng Thế Ký 1:5, 8, 13, 19, 23, 31; Lê-vi Ký 23:32) và phần tối của ngày đến trước. Vì vậy, ngày Sa-bát bắt đầu vào tối thứ Sáu lúc hoàng hôn và kết thúc vào tối thứ Bảy lúc hoàng hôn. Buổi họp được đề cập trong Công Vụ Các Tông Đồ 20 được tổ chức vào phần tối của ngày Chủ Nhật, hay vào điều mà ngày nay chúng ta gọi là tối thứ Bảy. Đó là một buổi họp tối thứ Bảy, và nó kéo dài đến nửa đêm. Phao-lô đang trong chuyến đi chia tay và biết rằng ông sẽ không gặp lại những người này nữa (câu 25). Chẳng trách ông giảng lâu đến vậy! (Không có buổi lễ hàng tuần nào kéo dài suốt đêm.) Phao-lô đã sẵn sàng ra đi vào ngày hôm sau (câu 7). Việc bẻ bánh ở đây không có ý nghĩa đặc biệt nào, vì họ bẻ bánh hằng ngày (Công vụ 2:46). Đoạn Kinh Thánh này không cho thấy ngày đầu tiên là ngày thánh, cũng như những tín đồ Cơ đốc đầu tiên không coi đó là ngày thánh. Cũng không có bằng chứng nào cho thấy ngày Sa-bát đã bị thay đổi. (Nhân tiện, buổi gặp gỡ này có lẽ chỉ được nhắc đến vì phép lạ làm cho Ê-tít sống lại sau khi ông ngã xuống chết.) Trong Ê-xê-chi-ên 46:1, Đức Chúa Trời đề cập đến ngày Chủ nhật là một trong sáu ngày làm việc.

3. Chẳng phải 1 Cô-rinh-tô 16:1,2 nói về tiền dâng cho trường Chúa nhật sao?

Không. Ở đây không có đề cập đến buổi thờ phượng công cộng. Tiền phải được để dành riêng tại nhà. Phaolo viết thư này để yêu cầu các hội thánh ở Tiểu Á giúp đỡ anh em nghèo khó ở Giê-ru-sa-lem (Rô-ma 15:26-28). Tất cả các tín hữu này đều giữ ngày Sa-bát thánh, vì vậy Phaolo đề nghị rằng vào sáng Chủ nhật, sau khi ngày Sa-bát kết thúc, họ nên dành ra một ít tiền cho anh em nghèo khó để khi ông đến thì sẽ có sẵn. Việc này phải được thực hiện riêng tư—nói cách khác, tại nhà. Ở đây không có đề cập gì đến Chủ nhật như một ngày thánh.

4. Nhưng chẳng phải thời gian đã trôi qua và các ngày trong tuần đã thay đổi kể từ thời Chúa Giê-su sao?

Không. Các học giả và nhà sử học đều đồng ý rằng mặc dù lịch đã thay đổi, nhưng chu kỳ bảy ngày trong tuần thì không bao giờ thay đổi. Vì vậy, bạn có thể chắc chắn rằng ngày thứ bảy của chúng ta cũng chính là ngày thứ bảy mà Chúa Giê-su đã giữ thánh!

5. Chẳng phải Giăng 20:19 là ghi chép về việc các môn đồ thiết lập việc giữ ngày Chủ nhật để tôn vinh sự phục sinh sao?

Không. Các môn đồ vào thời điểm này không tin rằng sự phục sinh đã xảy ra. Họ tụ họp ở đó vì sợ người Do Thái. Khi Chúa Giê-su hiện ra giữa họ, Ngài quở trách họ vì họ không tin những người đã thấy Ngài sau khi Ngài sống lại (Mác 16:14). Không có hàm ý nào cho rằng họ coi Chủ nhật là ngày thánh. Chỉ có tám đoạn Kinh Thánh trong Tân Ước đề cập đến ngày đầu tiên của tuần, và không đoạn nào hàm ý rằng đó là ngày thánh.

6. Phải chăng Cô-lô-xi 2:14–17 đã bãi bỏ ngày Sa-bát thứ bảy?

Hoàn toàn không. Nó chỉ đề cập đến các ngày Sa-bát nghi lễ hàng năm, là hình bóng của những điều sẽ đến, chứ không phải ngày Sa-bát thứ bảy. Có bảy ngày lễ thánh hàng năm, hay lễ hội, ở Y-sơ-ra-ên xưa cũng được gọi là ngày Sa-bát (xem Lê-vi ký 23). Những ngày này là ngoài các ngày Sa-bát của Chúa (Lê-vi ký 23:38), hay ngày Sa-bát thứ bảy. Ý nghĩa chính của chúng là báo trước, hay chỉ về thập tự giá, và kết thúc tại thập tự giá. Ngày Sa-bát thứ bảy của Đức Chúa Trời được lập ra trước khi A-đam phạm tội, và do đó không thể báo trước điều gì về sự giải thoát khỏi tội lỗi. Đó là lý do tại sao Cô-lô-xi 2 phân biệt và đề cập cụ thể đến các ngày Sa-bát chỉ là hình bóng.

7. Theo Rô-ma 14:5, chẳng phải ngày chúng ta giữ là vấn đề của ý kiến ​​cá nhân sao?

Hãy lưu ý rằng toàn bộ chương này nói về việc xét đoán lẫn nhau (các câu 4, 10, 13) về những điều đáng nghi ngờ (câu 1). Vấn đề ở đây không phải là về ngày Sa-bát thứ bảy, là một phần của luật đạo đức, mà là về các ngày lễ tôn giáo khác. Các tín đồ Cơ đốc gốc Do Thái đã xét đoán các tín đồ Cơ đốc gốc ngoại bang vì không tuân giữ chúng. Phao-lô chỉ đơn giản nói rằng, đừng xét đoán lẫn nhau. Luật lễ nghi đó không còn ràng buộc nữa.

Thật tuyệt vời!

Bạn đã tái khám phá ngày Sa-bát thiêng liêng của Chúa—một món quà của sự nghỉ ngơi và thờ phượng. Hãy tôn trọng nó và được tươi mới!

Tiếp tục với Bài học số 8: Sự Giải Thoát Tối Thượng —Hãy chuẩn bị cho sự kiện vinh hiển nhất trong lịch sử: Sự trở lại của Chúa Giê-su!

Contact

📌Location:

Muskogee, OK USA

📧 Email:
team@bibleprophecymadeeasy.org

  • Facebook
  • Youtube
  • TikTok

​​​​​

          Copyright © 2026 Bible Prophecy Made Easy.  All Rights Reserved. ​Bible Prophecy Made Easy is a subsidiary of Turn to Jesus Ministries International.

 

bottom of page