Bài học 6/27 • ⏱ 10-15 phút • ✅ Miễn phí • 📖 Dựa trên Kinh Thánh
Được khắc ghi trên đá: Vì sao luật của Chúa vẫn còn quan trọng
Nhiều thế kỷ trước, chính Đức Chúa Trời đã viết một bộ mười điều răn trên bia đá để hướng dẫn nhân loại sống ngay thẳng, bình an và an toàn. Bài học này sẽ khám phá những gì Kinh Thánh dạy về nguồn gốc, mục đích và ý nghĩa vĩnh cửu của Mười Điều Răn — không phải như những quy tắc lỗi thời mà là bản đồ chỉ đường của Đức Chúa Trời cho một cuộc sống sung mãn. Bạn sẽ khám phá ra cách các điều răn vạch trần tội lỗi, định hình tính cách và cho thấy tấm lòng không thay đổi của Đức Chúa Trời đối với dân Ngài.
Trong khóa học này, bạn sẽ khám phá:
• Cách thức và lý do tại sao Đức Chúa Trời tự tay viết Mười Điều Răn trên các phiến đá
• Tội lỗi thực sự là gì và luật pháp cho chúng ta thấy sự cần thiết phải thay đổi như thế nào
• Tại sao Chúa Giê-su không bãi bỏ luật pháp, mà đã hoàn thành nó một cách trọn vẹn
• Luật pháp hướng chúng ta đến ân điển của Chúa Kitô và biến đổi tấm lòng của người tin như thế nào
1. Đức Chúa Trời có thực sự tự tay viết Mười Điều Răn không?
Ngài đã ban cho Môi-se hai bảng đá chứng ngôn, là những bảng đá được viết bằng ngón tay của Đức Chúa Trời. Những bảng đá ấy là công việc của Đức Chúa Trời, và chữ viết trên đó là chữ viết của Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:18; 32:16).
Câu trả lời: Có! Đức Chúa Trời trên trời đã tự tay viết Mười Điều Răn trên các bảng đá.


2. Định nghĩa tội lỗi của Đức Chúa Trời là gì?
Tội lỗi là sự vô luật pháp” (1 Giăng 3:4).
Đáp án: Tội lỗi là sự vi phạm Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời. Luật pháp của Đức Chúa Trời là hoàn hảo (Thi thiên 19:7), và các nguyên tắc của nó bao trùm mọi tội lỗi có thể tưởng tượng được. Các điều răn bao trùm toàn bộ bổn phận của con người (Truyền đạo 12:13). Không có gì bị bỏ sót.
3. Tại sao Đức Chúa Trời ban cho chúng ta Mười Điều Răn?
Phước cho người nào giữ luật pháp (Châm ngôn 29:18).
Hãy giữ các điều răn của Ta; vì chúng sẽ thêm cho các ngươi tuổi thọ dài, sự sống lâu và bình an (Châm ngôn 3:1, 2).
Đáp án: A: Như một kim chỉ nam cho cuộc sống hạnh phúc và sung túc.
Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta để trải nghiệm hạnh phúc, bình an, tuổi thọ dài, sự mãn nguyện, thành tựu và tất cả những phước lành lớn lao khác mà lòng chúng ta khao khát. Luật pháp của Đức Chúa Trời là một bản đồ chỉ ra những con đường đúng đắn để đi theo nhằm tìm thấy hạnh phúc đích thực, tối cao này. “Nhờ luật pháp mà người ta biết tội lỗi” (Rô-ma 3:20). “Nếu không nhờ luật pháp, tôi đã không biết đến tội lỗi. Vì nếu luật pháp không nói rằng: ‘Ngươi chớ tham lam’”, (Rô-ma 7:7).
“Nhờ luật pháp mà người ta biết tội lỗi.” Rô-ma 3:20. “Tôi đã không biết tội lỗi, nếu không nhờ luật pháp; vì tôi đã không biết sự dâm dục, nếu luật pháp không nói rằng: Ngươi chớ tham lam.” Rô-ma 7:7.
Đáp án B:
Để cho chúng ta thấy sự khác biệt giữa đúng và sai. Luật pháp của Đức Chúa Trời giống như một tấm gương (Gia-cơ 1:23-25). Nó chỉ ra những việc làm sai trái trong cuộc sống của chúng ta, giống như một tấm gương chỉ ra bụi bẩn trên mặt chúng ta. Cách duy nhất để chúng ta biết mình đang phạm tội là cẩn thận kiểm tra cuộc sống của mình qua tấm gương luật pháp của Đức Chúa Trời. Sự bình an cho một thế giới hỗn loạn có thể được tìm thấy trong Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời. Nó cho chúng ta biết ranh giới cần vạch ra ở đâu!
“Đức Giê-hô-va truyền cho chúng ta phải giữ tất cả các luật lệ [điều răn] này… vì lợi ích của chúng ta luôn luôn” (Phục truyền luật lệ 6:24).
“Xin Chúa nâng đỡ con, con sẽ được an toàn, và con sẽ giữ các luật lệ của Chúa mãi mãi. Chúa bác bỏ tất cả những kẻ lạc khỏi các luật lệ của Chúa” (Thi thiên 119:117, 118).
Đáp án C:
Để bảo vệ chúng ta khỏi nguy hiểm và bi kịch. Luật của Chúa giống như một chiếc lồng kiên cố trong sở thú, bảo vệ chúng ta khỏi những con vật hung dữ và phá hoại. Nó bảo vệ chúng ta khỏi sự dối trá, giết người, thờ thần tượng, trộm cắp và nhiều điều ác khác phá hủy cuộc sống, hòa bình và hạnh phúc. Tất cả các luật tốt đều bảo vệ, và luật của Chúa cũng không ngoại lệ.
“Bởi điều này mà chúng ta biết rằng chúng ta biết Ngài, nếu chúng ta giữ các điều răn của Ngài” (1 Giăng 2:3).
Đáp án D:
Nó giúp chúng ta biết Chúa.
Lưu ý đặc biệt: Các nguyên tắc vĩnh cửu trong luật của Chúa được ghi khắc sâu trong bản chất của mỗi người bởi chính Đức Chúa Trời, Đấng đã tạo dựng nên chúng ta. Chữ viết có thể mờ nhạt và nhòe đi, nhưng nó vẫn ở đó. Chúng ta được tạo ra để sống hòa hợp với chúng. Khi chúng ta phớt lờ chúng, kết quả luôn là căng thẳng, bất ổn và bi kịch—cũng giống như việc phớt lờ các quy tắc lái xe an toàn có thể dẫn đến thương tích nghiêm trọng hoặc tử vong.
4. Tại sao luật pháp của Chúa lại vô cùng quan trọng đối với cá nhân bạn?
Hãy nói và làm như những người sẽ bị phán xét bởi luật pháp của sự tự do (Gia-cơ 2:12).
Câu trả lời: Bởi vì Mười Điều Răn là tiêu chuẩn mà Chúa dùng để xét đoán con người trong phán xét trên trời.

5. Luật của Đức Chúa Trời (Mười Điều Răn) có thể bị thay đổi hoặc bãi bỏ không?
Trời đất qua đi còn dễ hơn là một chữ trong luật pháp bị sai lệch (Lu-ca 16:17).
Ta sẽ không phá vỡ giao ước của Ta, cũng không thay đổi lời đã phán ra từ môi Ta (Thi thiên 89:34).
Mọi điều răn của Ngài đều chắc chắn. Chúng còn vững bền đời đời (Thi thiên 111:7, 8).
Câu trả lời: Không. Kinh Thánh nói rõ rằng luật pháp của Đức Chúa Trời không thể thay đổi. Các điều răn là những nguyên tắc được mặc khải về bản chất thánh khiết của Đức Chúa Trời và là nền tảng của vương quốc Ngài. Chúng sẽ đúng chừng nào Đức Chúa Trời còn hiện hữu.
Biểu đồ này cho chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời và luật pháp của Ngài có cùng những đặc điểm, cho thấy rằng luật Mười Điều Răn thực chất là bản chất của Đức Chúa Trời được viết ra – được viết ra để chúng ta có thể hiểu rõ hơn về Đức Chúa Trời. Không thể thay đổi luật pháp của Đức Chúa Trời cũng như không thể kéo Đức Chúa Trời ra khỏi trời và thay đổi Ngài. Chúa Giê-su đã cho chúng ta thấy luật pháp – tức là khuôn mẫu cho đời sống thánh khiết – trông như thế nào khi được thể hiện dưới hình thức con người. Bản chất của Đức Chúa Trời không thể thay đổi; Do đó, luật của Ngài cũng không thể.


6. Chúa Giê-su có bãi bỏ luật pháp của Đức Chúa Trời khi Ngài ở trên đất không?
Đừng tưởng rằng Ta đến để hủy bỏ Luật pháp. Ta không đến để hủy bỏ, nhưng để làm trọn. Cho đến khi trời đất qua đi, một chấm hay một nét nhỏ cũng không hề mất khỏi luật pháp cho đến khi mọi sự được trọn vẹn (Ma-thi-ơ 5:17, 18).
Câu trả lời: Không hề! Chúa Giê-su đã khẳng định rõ ràng rằng Ngài không đến để hủy bỏ luật pháp, mà để làm trọn (hoặc giữ) luật pháp. Thay vì bãi bỏ luật pháp, Chúa Giê-su đã tôn vinh nó (Ê-sai 42:21) như là kim chỉ nam hoàn hảo cho đời sống thánh thiện. Ví dụ, Chúa Giê-su chỉ ra rằng điều răn "Ngươi chớ giết người" lên án sự giận dữ vô cớ (Ma-thi-ơ 5:21, 22) và sự thù hận (1 Giăng 3:15), và rằng sự dâm dục là một hình thức của tội ngoại tình (Ma-thi-ơ 5:27, 28). Ngài phán: "Nếu các ngươi yêu mến Ta, hãy giữ các điều răn của Ta" (Giăng 14:15).
7. Những người cố tình tiếp tục vi phạm các điều răn của Chúa có được cứu rỗi không?
Tiền công của tội lỗi là sự chết (Rô-ma 6:23).
Ngài sẽ hủy diệt những kẻ phạm tội (Ê-sai 13:9).
Ai giữ trọn luật pháp, mà vấp phạm một điều, thì cũng phạm tất cả (Gia-cơ 2:10).
Đáp án: Mười Điều Răn hướng dẫn chúng ta sống thánh thiện. Nếu chúng ta bỏ qua dù chỉ một điều răn, chúng ta đã bỏ bê một phần thiết yếu trong kế hoạch của Chúa. Nếu chỉ một mắt xích bị đứt, toàn bộ mục đích của nó sẽ bị phá vỡ. Kinh Thánh nói rằng khi chúng ta cố ý vi phạm một điều răn của Chúa, chúng ta đang phạm tội (Gia-cơ 4:17) vì chúng ta đã từ chối ý muốn của Ngài dành cho chúng ta. Chỉ những người làm theo ý muốn của Ngài mới được vào vương quốc thiên đàng. Tất nhiên, Chúa sẽ tha thứ cho bất cứ ai thành tâm ăn năn và chấp nhận quyền năng của Chúa Kitô để thay đổi người đó.


8. Có ai được cứu rỗi bằng cách giữ luật pháp không?
“Bởi việc làm theo luật pháp, không một ai được xưng công chính trước mặt Đức Chúa Trời” (Rô-ma 3:20).
“Nhờ ân điển mà anh em được cứu rỗi bởi đức tin; điều đó chẳng phải bởi việc làm của anh em, mà là món quà của Đức Chúa Trời, hầu cho không ai có thể khoe khoang” (Ê-phê-sô 2:8, 9).
Câu trả lời: Không! Câu trả lời quá rõ ràng. Không ai có thể được cứu rỗi bằng cách giữ luật pháp. Sự cứu rỗi chỉ đến qua ân điển, như một món quà miễn phí của Chúa Giê-su Christ, và chúng ta nhận được món quà này bởi đức tin, chứ không phải bởi việc làm của mình. Luật pháp đóng vai trò như một tấm gương phản chiếu tội lỗi trong đời sống chúng ta. Cũng như một tấm gương có thể cho bạn thấy bụi bẩn trên mặt nhưng không thể làm sạch mặt bạn, thì sự thanh tẩy và tha thứ tội lỗi đó chỉ đến qua Chúa Christ.
9. Vậy thì, tại sao luật pháp lại thiết yếu để cải thiện nhân cách của một Cơ Đốc nhân?
Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn của Ngài, vì đó là tất cả [toàn bộ bổn phận] của con người (Truyền đạo 12:13).
Nhờ luật pháp mà chúng ta biết được tội lỗi (Rô-ma 3:20).
Câu trả lời: Bởi vì toàn bộ khuôn mẫu, hay toàn bộ bổn phận, cho đời sống Cơ Đốc được chứa đựng trong luật pháp của Đức Chúa Trời. Giống như một đứa trẻ sáu tuổi tự làm thước kẻ, đo chiều cao của mình và nói với mẹ rằng mình cao 12 feet, tiêu chuẩn đo lường của riêng chúng ta không bao giờ an toàn. Chúng ta không thể biết mình có phải là tội nhân hay không trừ khi chúng ta xem xét kỹ lưỡng tiêu chuẩn hoàn hảo là luật pháp của Đức Chúa Trời. Nhiều người nghĩ rằng làm việc lành sẽ đảm bảo sự cứu rỗi của họ ngay cả khi họ bỏ qua việc giữ luật pháp (Ma-thi-ơ 7:21-23). Do đó, họ nghĩ rằng họ công chính và được cứu rỗi, trong khi thực tế, họ là tội nhân và bị hư mất. Nhờ điều này mà chúng ta biết rằng chúng ta biết Ngài, nếu chúng ta giữ các điều răn của Ngài (1 Giăng 2:3).


10. Điều gì giúp một Cơ Đốc nhân thực sự được cải đạo có thể tuân theo khuôn mẫu luật pháp của Đức Chúa Trời?
“Ta sẽ đặt luật pháp của Ta vào trong tâm trí họ và ghi khắc chúng trên lòng họ” (Hê-bơ-rơ 8:10).
“Tôi có thể làm được mọi sự nhờ Đấng Christ” (Phi-líp 4:13).
“Đức Chúa Trời đã làm điều đó bằng cách sai Con mình đến… để sự đòi hỏi công chính của luật pháp được trọn vẹn trong chúng ta” (Rô-ma 8:3, 4).
Câu trả lời: Chúa Giê-su không chỉ tha thứ cho những tội nhân ăn năn, Ngài còn phục hồi hình ảnh của Đức Chúa Trời trong họ. Ngài đưa họ hòa hợp với luật pháp của Ngài thông qua quyền năng của sự hiện diện nội tại của Ngài. “Ngươi chớ” trở thành một lời hứa chắc chắn rằng Cơ Đốc nhân sẽ không trộm cắp, nói dối, giết người, v.v., bởi vì Chúa Giê-su sống trong chúng ta và đang kiểm soát mọi sự. Đức Chúa Trời sẽ không thay đổi luật đạo đức của Ngài, nhưng Ngài đã có sự sắp đặt thông qua Chúa Giê-su để thay đổi tội nhân, hầu cho chúng ta có thể sống theo luật đó.
11. Nhưng chẳng phải một người Cơ Đốc có đức tin và sống dưới ân điển được giải thoát khỏi việc giữ luật pháp sao?
Tội lỗi [vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời, 1 Giăng 3:4] sẽ không thống trị các ngươi: vì các ngươi không ở dưới luật pháp mà ở dưới ân điển. Vậy thì sao? Chúng ta có nên phạm tội [vi phạm luật pháp] vì chúng ta không ở dưới luật pháp mà ở dưới ân điển không?
Chắc chắn là không! (Rô-ma 6:14, 15).
Vậy chúng ta có làm cho luật pháp trở nên vô hiệu bởi đức tin không? Chắc chắn là không! Trái lại, chúng ta củng cố luật pháp (Rô-ma 3:31).
Câu trả lời: Không! Kinh Thánh dạy điều hoàn toàn ngược lại. Ân điển giống như sự tha tội của quan tổng đốc dành cho tù nhân. Nó tha thứ cho người đó, nhưng không cho phép người đó tự do vi phạm một luật khác. Người được tha thứ, sống dưới ân điển, sẽ thực sự muốn giữ luật pháp của Đức Chúa Trời trong lòng biết ơn vì sự cứu rỗi. Một người từ chối giữ luật pháp của Đức Chúa Trời, nói rằng mình đang sống dưới ân điển, đã hoàn toàn sai lầm.

12. Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời có được khẳng định trong Tân Ước không?
Câu trả lời: Vâng—và rất rõ ràng như vậy. Hãy xem xét kỹ những điều sau đây.
Luật pháp của Đức Chúa Trời trong Tân Ước.
1. “Ngươi phải thờ phượng Chúa, Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ một mình Ngài mà thôi ngươi phải phục vụ” (Ma-thi-ơ 4:10).
2. “Hỡi các con nhỏ, hãy giữ mình khỏi thần tượng” (1 Giăng 5:21). “Vì chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời, chúng ta không nên nghĩ rằng bản chất thiêng liêng giống như vàng, bạc hay đá, là thứ được tạo hình bởi nghệ thuật và sự sắp đặt của con người” (Công vụ 17:29).
3. “Để danh Đức Chúa Trời và giáo lý của Ngài không bị phỉ báng” (1 Ti-mô-thê 6:1).
4. “Ngài đã phán trong một chỗ về ngày thứ bảy như thế này: ‘Đức Chúa Trời nghỉ ngơi trong ngày thứ bảy sau khi hoàn thành mọi công việc của Ngài.’” Vì vậy, vẫn còn một sự nghỉ ngơi ["giữ ngày Sa-bát," chú thích bên lề] dành cho dân của Đức Chúa Trời. Vì người nào đã vào nơi nghỉ ngơi của Ngài thì cũng đã chấm dứt công việc của mình như Đức Chúa Trời đã chấm dứt công việc của Ngài" (Hê-bơ-rơ 4:4, 9, 10).
5. "Hãy hi honoring cha mẹ ngươi" (Ma-thi-ơ 19:19).
6. "Ngươi chớ giết người" (Rô-ma 13:9).
7. "Ngươi chớ phạm tội ngoại tình" (Ma-thi-ơ 19:18).
8. "Ngươi chớ trộm cắp" (Rô-ma 13:9).
9. "Ngươi chớ làm chứng dối" (Rô-ma 13:9).
10. "Ngươi chớ tham lam" (Rô-ma 7:7).
Luật pháp của Đức Chúa Trời trong Cựu Ước.
1. "Ngươi chớ có thần nào khác trước mặt Ta" (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:3).
2. "Ngươi chớ làm cho mình một tượng chạm khắc nào, bất cứ hình tượng nào giống như những vật ở trên trời, hoặc ở dưới đất, hoặc ở dưới đất; ngươi chớ cúi lạy chúng, cũng chớ thờ phượng chúng. Vì Ta, Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi, là Đức Chúa Trời ghen ghét, Ngài sẽ phạt tội lỗi của cha ông trên con cháu đến đời thứ ba và thứ tư của những kẻ ghét Ta, nhưng lại tỏ lòng thương xót đến hàng ngàn đời, cho những kẻ yêu mến Ta và giữ các điều răn của Ta" (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:4-6).
3. "Ngươi chớ lấy danh Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi, mà thề cách vô ích; vì Đức Giê-hô-va sẽ không tha tội cho kẻ nào lấy danh Ngài mà thề cách vô ích" (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:7). 4. “Hãy nhớ ngày Sa-bát, để giữ cho thánh. Sáu ngày ngươi phải lao động và làm mọi công việc, nhưng ngày thứ bảy là ngày Sa-bát của Chúa, Đức Chúa Trời ngươi. Trong ngày đó, ngươi chớ làm việc gì cả; ngươi, con trai ngươi, con gái ngươi, tôi tớ nam ngươi, tôi tớ nữ ngươi, gia súc ngươi, và cả người ngoại kiều ở trong cổng thành ngươi cũng vậy. Vì trong sáu ngày, Chúa đã dựng nên trời và đất, biển và mọi vật trong đó, rồi nghỉ ngày thứ bảy. Vì vậy, Chúa đã chúc phúc cho ngày Sa-bát và thánh hóa ngày đó” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8-11).
5. “Hãy hi honoring cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà Chúa, Đức Chúa Trời ngươi, ban cho ngươi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:12).
6. “Ngươi chớ giết người” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:13).
7. “Ngươi chớ phạm tội ngoại tình” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:14). 8. "Ngươi chớ trộm cắp" (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:15).
9. "Ngươi chớ làm chứng dối nghịch cùng người lân cận" (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:16).
10. "Ngươi chớ thèm muốn nhà của người lân cận; chớ thèm muốn vợ của người lân cận, tôi tớ nam, tôi tớ nữ, bò, lừa, hay bất cứ vật gì thuộc về người lân cận" (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:17).

13. Luật của Đức Chúa Trời và luật Môi-se có giống nhau không?
Câu trả lời: Không, chúng không giống nhau. Hãy nghiên cứu những điểm khác biệt sau:
Luật Môi-se chứa đựng luật lệ tạm thời, mang tính nghi lễ của Cựu Ước. Nó quy định về chức tư tế, các lễ vật hy sinh, nghi thức, lễ vật dâng thịt và đồ uống, v.v., tất cả đều báo trước về thập tự giá. Luật này được thêm vào cho đến khi Dòng Hạt Giống đến, và Dòng Hạt Giống đó chính là Đấng Christ (Ga-la-ti 3:16, 19). Các nghi thức và lễ nghi của luật Môi-se hướng đến sự hy sinh của Đấng Christ. Khi Ngài chết, luật này chấm dứt, nhưng Mười Điều Răn (luật của Đức Chúa Trời) vẫn còn vững bền đời đời (Thi Thiên 111:8). Việc có hai luật được làm rõ trong Đa-ni-ên 9:10, 11.
Lưu ý: Luật của Đức Chúa Trời đã tồn tại ít nhất là từ khi tội lỗi tồn tại. Kinh Thánh nói: “Nơi nào không có luật pháp thì không có sự vi phạm [tội lỗi]” (Rô-ma 4:15). Vì vậy, luật Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời đã tồn tại từ ban đầu. Con người đã vi phạm luật đó (phạm tội—1 Giăng 3:4). Vì tội lỗi (hay vi phạm luật của Đức Chúa Trời), luật Môi-se được ban hành (hay “được thêm vào”—Ga-la-ti 3:16, 19) cho đến khi Chúa Giê-su đến và chịu chết. Có hai luật riêng biệt liên quan: luật của Đức Chúa Trời và luật của Môi-se.
14. Ma quỷ cảm thấy thế nào về những người sống theo Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời?
“Con rồng [ma quỷ] nổi giận với người nữ [hội thánh chân chính], và nó đi gây chiến với những người còn lại trong dòng dõi của người, là những người giữ các điều răn của Đức Chúa Trời” (Khải Huyền 12:17).
“Đây là sự kiên nhẫn của các thánh; đây là những người giữ các điều răn của Đức Chúa Trời” (Khải Huyền 14:12).
Câu trả lời: Ma quỷ ghét những người giữ luật pháp của Đức Chúa Trời vì luật pháp là khuôn mẫu của đời sống ngay thẳng, vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên khi nó kịch liệt chống đối tất cả những người giữ luật pháp của Đức Chúa Trời. Trong cuộc chiến chống lại tiêu chuẩn thánh thiện của Đức Chúa Trời, nó thậm chí còn dùng các nhà lãnh đạo tôn giáo để phủ nhận Mười Điều Răn trong khi đồng thời duy trì các truyền thống của loài người. Chẳng trách Chúa Giê-su nói: “Tại sao các ngươi cũng vi phạm điều răn của Đức Chúa Trời vì truyền thống của các ngươi? … Chúng thờ phượng Ta cách vô ích, dạy các điều răn của loài người như là giáo lý” (Ma-thi-ơ 15:3, 9). Đa-vít nói: “Lạy Chúa, đã đến lúc Chúa phải hành động, vì họ đã coi luật pháp của Chúa là vô hiệu” (Thi thiên 119:126). Các tín đồ Cơ đốc phải thức tỉnh và khôi phục luật pháp của Chúa về vị trí xứng đáng trong lòng và cuộc sống của họ.


15. Bạn có tin rằng việc tuân giữ Mười Điều Răn là điều thiết yếu đối với một người Kitô hữu không?
Câu trả lời:
Câu hỏi suy ngẫm
1. Kinh Thánh có nói rằng luật pháp đã (hoặc đang) có sai sót không?
Không. Kinh Thánh nói rằng con người có sai sót. Đức Chúa Trời đã tìm thấy “lỗi lầm nơi họ” (Hê-bơ-rơ 8:8). Và trong Rô-ma 8:3, Kinh Thánh nói rằng luật pháp “yếu đuối bởi xác thịt”. Câu chuyện luôn luôn giống nhau. Luật pháp là hoàn hảo, nhưng con người thì có sai sót, hay yếu đuối. Vì vậy, Đức Chúa Trời muốn Con Ngài sống trong dân Ngài “để sự đòi hỏi công chính của luật pháp được trọn vẹn trong chúng ta” (Rô-ma 8:4) nhờ Đấng Christ ngự trong họ.
2. Ga-la-ti 3:13 nói rằng chúng ta được chuộc khỏi lời rủa sả của luật pháp có nghĩa là gì?
Lời rủa sả của luật pháp là sự chết (Rô-ma 6:23). Đấng Christ đã nếm trải “sự chết cho mọi người” (Hê-bơ-rơ 2:9). Như vậy, Ngài đã chuộc tất cả khỏi lời rủa sả của luật pháp (sự chết) và thay vào đó ban cho sự sống đời đời.
3. Phải chăng Cô-lô-xi 2:14-17 và Ê-phê-si 2:15 dạy rằng luật pháp của Đức Chúa Trời đã kết thúc tại thập tự giá?
Không. Cả hai đoạn Kinh Thánh này đều đề cập đến luật pháp chứa đựng “các điều răn”, hay luật Môi-se, là luật nghi lễ điều chỉnh hệ thống tế lễ và chức tư tế. Tất cả nghi lễ và tục lệ này đều báo trước về thập tự giá và kết thúc tại cái chết của Chúa Giê-su, như Đức Chúa Trời đã dự định. Luật Môi-se được thêm vào cho đến khi “Dòng dõi đến”, và “Dòng dõi… chính là Đấng Christ” (Ga-la-ti 3:16, 19). Luật pháp của Đức Chúa Trời không thể liên quan đến điều này, vì Phao-lô đã nói về luật pháp đó là thánh khiết, công chính và tốt lành nhiều năm sau thập tự giá (Rô-ma 7:7, 12).
4. Kinh Thánh nói rằng “tình yêu thương là sự trọn vẹn của luật pháp” (Rô-ma 13:10). Ma-thi-ơ 22:37-40 truyền dạy chúng ta yêu mến Đức Chúa Trời và yêu thương người lân cận, kết thúc bằng những lời: "Toàn bộ luật pháp và các lời tiên tri đều dựa trên hai điều răn này." Liệu những điều răn này có thay thế Mười Điều Răn không?
Không. Mười Điều Răn dựa trên hai điều răn này như mười ngón tay của chúng ta dựa trên hai bàn tay. Chúng không thể tách rời. Tình yêu đối với Đức Chúa Trời khiến việc giữ bốn điều răn đầu tiên (liên quan đến Đức Chúa Trời) trở thành niềm vui, và tình yêu đối với người lân cận khiến việc giữ sáu điều răn cuối cùng (liên quan đến người lân cận) trở thành niềm hân hoan. Tình yêu làm trọn luật pháp bằng cách xóa bỏ sự nặng nề của việc chỉ vâng lời đơn thuần và làm cho việc giữ luật trở thành niềm vui (Thi thiên 40:8). Khi chúng ta thực sự yêu thương một người, việc đáp ứng yêu cầu của người đó trở thành niềm vui. Chúa Giê-su phán: "Nếu các ngươi yêu mến Ta, hãy giữ các điều răn của Ta" (Giăng 14:15). Không thể nào yêu mến Chúa mà không giữ các điều răn của Ngài, vì Kinh Thánh nói: "Đây là tình yêu của Đức Chúa Trời, là chúng ta giữ các điều răn của Ngài. Và các điều răn của Ngài không phải là gánh nặng" (1 Giăng 5:3). “Ai nói rằng: ‘Tôi biết Ngài,’ mà không giữ các điều răn của Ngài, thì người ấy là kẻ nói dối, và lẽ thật không ở trong người ấy” (1 Giăng 2:4).
5. Chẳng phải 2 Cô-rinh-tô 3:7 dạy rằng luật pháp được khắc trên đá sẽ bị bãi bỏ sao?
Không. Đoạn Kinh Thánh này nói rằng “vinh quang” của chức vụ Môi-se trong việc thi hành luật pháp sẽ bị bãi bỏ, chứ không phải bản thân luật pháp. Hãy đọc kỹ toàn bộ đoạn 2 Cô-rinh-tô 3:3-9. Chủ đề không phải là việc bãi bỏ luật pháp hay việc thiết lập luật pháp, mà là sự thay đổi vị trí của luật pháp từ các bảng đá sang các bảng trong lòng. Dưới thời Môi-se, luật pháp được khắc trên đá. Dưới sự tác động của Đức Thánh Linh, qua Chúa Giê-su Christ, luật pháp được ghi khắc trong lòng (Hê-bơ-rơ 8:10). Một quy định được dán trên bảng thông báo của trường học chỉ có hiệu lực khi nó đi vào lòng học sinh. Tương tự như vậy, việc giữ luật pháp của Đức Chúa Trời trở thành niềm vui và một lối sống hạnh phúc bởi vì người Cơ Đốc có tình yêu chân thành đối với cả Đức Chúa Trời và con người.
6. Rô-ma 10:4 nói rằng “Đấng Christ là sự cuối cùng của luật pháp.” Vậy luật pháp đã kết thúc rồi, phải không?
Từ “cuối cùng” trong câu này có nghĩa là mục đích hoặc đối tượng, giống như trong Gia-cơ 5:11. Ý nghĩa rất rõ ràng. Dẫn dắt con người đến với Đấng Christ—nơi họ tìm thấy sự công chính—là mục tiêu, mục đích, hay sự cuối cùng của luật pháp.
7. Tại sao nhiều người lại phủ nhận những yêu cầu ràng buộc của luật pháp Đức Chúa Trời?
“Vì tâm trí xác thịt là thù nghịch với Đức Chúa Trời; vì nó không phục tùng luật pháp của Đức Chúa Trời, và quả thật cũng không thể phục tùng được. Vậy thì, những người sống theo xác thịt không thể làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Nhưng anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo Thánh Linh, nếu quả thật Thánh Linh của Đức Chúa Trời ở trong anh em. Vậy, nếu ai không có Thánh Linh của Đấng Christ, thì người ấy không thuộc về Ngài” (Rô-ma 8:7-9).
8. Những người công chính trong Cựu Ước có được cứu rỗi bởi luật pháp không?
Chưa từng có ai được cứu rỗi bởi luật pháp cả. Tất cả những ai được cứu rỗi trong mọi thời đại đều được cứu bởi ân điển. Ân điển này “…đã được ban cho chúng ta trong Chúa Giê-su Christ trước khi thế gian bắt đầu” (2 Ti-mô-thê 1:9). Luật pháp chỉ chỉ ra tội lỗi. Chỉ có Chúa Christ mới có thể cứu rỗi. Nô-ê “được ơn” (Sáng thế ký 6:8); Môi-se được ơn (Xuất Ê-díp-tô ký 33:17); dân Y-sơ-ra-ên trong hoang mạc được ơn (Giê-rê-mi 31:2); và A-bên, Ê-nóc, Áp-ra-ham, I-sác, Gia-cốp, Giô-sép, và nhiều nhân vật khác trong Cựu Ước đã được cứu “bởi đức tin” theo Hê-bơ-rơ 11. Họ được cứu bằng cách trông đợi thập tự giá, còn chúng ta thì nhìn lại thập tự giá. Luật pháp là cần thiết vì, giống như một tấm gương, nó phơi bày “vết nhơ” trong đời sống chúng ta. Nếu không có luật pháp, con người là tội nhân nhưng không nhận thức được điều đó. Tuy nhiên, luật pháp không có quyền năng cứu rỗi. Nó chỉ có thể chỉ ra tội lỗi. Chúa Giê-su, và chỉ mình Ngài, mới có thể cứu một người khỏi tội lỗi. Điều này luôn luôn đúng, ngay cả trong thời Cựu Ước (Công vụ 4:10, 12; 2 Ti-mô-thê 1:9).
9. Tại sao phải lo lắng về luật pháp? Chẳng phải lương tâm là người dẫn đường an toàn sao?
Không! Kinh Thánh nói về lương tâm xấu xa, lương tâm ô uế và lương tâm chai sạn—không cái nào an toàn cả. “Có một con đường mà con người cho là ngay thẳng, nhưng cuối cùng nó dẫn đến sự chết” (Châm ngôn 14:12). Chúa phán: “Ai tin cậy lòng mình là kẻ ngu dại” (Châm ngôn 28:26).
